Bắc cảnh, tuyết trắng phủ trời, gió bấc gào thét.
Một toà thành cổ xưa đứng sừng sững giữa gió tuyết suốt ngàn năm, toà thành ấy có cái tên rất đẹp, U Châu.
Đây mới thực sự là trung tâm chính trị của Bắc phủ, nhưng bởi vì Hạo vương trấn giữ phương Bắc, danh tiếng lẫy lừng, nên người Đại Tần chỉ biết đến Bắc phủ, còn cái tên U Châu thì rất ít ai nhắc tới.
U Châu cách lãnh địa phong vương của Hạo vương gần sáu trăm dặm, hai phủ nhìn nhau từ xa, giống như hai chiến binh đang canh giữ biên cương phương Bắc của Đại Tần.
Tri phủ U Châu là Trương Kiện;
Tả hữu chỉ huy sứ là Tạ Quý và Trương Tín.
Bề ngoài, ba người bọn họ đều chịu sự tiết chế và chỉ huy của chủ tướng là Hạo vương, nhưng trên thực tế ai nấy đều hiểu rõ trong lòng, cả ba đều do Hoàng đế phái tới, mục đích là giám sát mọi hành động của Hạo vương, đồng thời kiềm chế hắn.
Trên tường thành, binh sĩ giữ cửa vừa dậm chân sưởi ấm vừa cắn miếng khoai lang nướng còn bốc khói trong tay, chợt nghe tiếng vó ngựa vọng lại từ phía xa.
Tiếng ngựa mỗi lúc một gần.
Người dẫn đầu là một nam tử trung niên, ăn mặc như nho sinh. Chỉ thấy hắn ghìm cương ngựa, ngẩng đầu gọi lớn: “Mau, mau mở cổng thành! Ta muốn gặp chỉ huy sứ của các ngươi!”
Binh sĩ trên tường thành hỏi: “Kẻ tới là ai?”
Nam tử ấy xoay người trên ngựa, cao giọng trả lời: “Trưởng sử quan của phủ Hạo vương, Cát Thành.”
Phủ Hạo vương?
Trưởng sử quan?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2908304/chuong-668.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.