Yến tiệc được tổ chức tại Thủy Tích điện.
Cả một bàn tiệc cũng không ngồi đầy, nên không chia ra khách nam khách nữ.
Thẩm cô cô đích thân rót rượu.
Lúc rót cho Tạ Lan, Tô Bỉnh Văn lập tức sai người dọn chén rượu của nàng xuống: “Làm phiền cô cô cho nàng một chén trà nhạt.”
“Ta cũng không uống rượu!” Chữ Dung đẩy bình rượu ra: “Đang chịu tang, cho ta chén trà vậy.”
Thẩm cô cô mỉm cười: “Vậy Tĩnh cô nương uống một chén chứ?”
Tĩnh Bảo nào có tâm trí uống rượu, lắc đầu trả lời: “Ta vẫn đang uống thuốc, cũng xin được trà thôi.”
Vừa dứt lời, cổ tay nàng bị ba ngón tay của Tạ Lan nắm lấy.
“Đại thiếu phu nhân?”
“Đừng nói gì cả.” Tạ Lan chuyên chú bắt mạch, rồi buông tay ra, nói: “Do lo nghĩ quá độ, khiến tà phong xâm nhập. Bệnh này không có cách nào khác, chỉ có thể buông lỏng tâm trí. Trời có sập cũng không sao, nếu sập thật đã có người đủ sức gánh.”
Tĩnh Bảo không nghe ra lời này hàm ý gì, chỉ nghĩ nàng đang an ủi mình, bèn gật đầu cười khổ.
“Ta giúp phu nhân bắt mạch một chút.” Không đợi Chữ phu nhân mở miệng, Tạ Lan đã đặt tay lên.
Chữ Dung và Tạ Lan xưa nay không giao tình, nhưng vừa rồi nàng khí thế bức người, lại rất giống mình thuở trẻ, trong lòng bỗng nảy sinh vài phần thiện cảm.
“Phu nhân mắc chứng hàn cung, kinh nguyệt không thông, bệnh cũng khá nặng.”
“Là di chứng để lại khi ở biên cương.”
“Sau ta sẽ sai người đưa mấy thang thuốc qua, cứ uống một liệu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2908397/chuong-791.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.