Diệp Trần lấy chìa khóa ra.Đây là một vật có hình dạng tương tự một cái la bàn, thoạt nhìn thực cổ xưa.Lúc này la bàn sáng lên, theo sự thúc giục của Diệp Trần, nhất thời có từng đợt thần quang lộng lẫy bạo phát, dường như từng vì sao đang không ngừng xoay tròn.Cánh cửa bằng đồng trước mắt bắt đầu xuất hiện biến hóa.Phù văn đan chéo, đạo văn như mây.Một tia sáng ngũ sắc từ la bàn chiếu đến cánh cửa đồng, rồi sau đó lại phản xạ xuống tám góc khác nhau ở bên dưới.Rất nhanh sau đó.Một thanh âm to lớn phát ra.Cánh cửa được mở ra, một luồng khí tức cổ xưa mà mênh mông cuồn cuộn từ trong đó phát ra, tựa như cái miệng đang há rộng của một con cổ ma Hồng Hoang.Giữa đất trời từng tia linh khí từ các nơi của bí cảnh vọt tới, như đá ném vào biển rộng, vô tung vô ảnh.Bên trong cung điện, truyền ra đại đạo thiên âm, thần dị đen tối.Phảng phất như thực sự có một vị Chí Tôn đang truyền đạo tụng kinh ở nơi đây, muốn độ hóa cho tất cả người trong thiên hạ.Đồng thời, từng trận âm thanh nức nở từ trong hư không truyền đến, âm thanh trầm thấp mà nghẹn ngào khóc thút thít."Ta hận!""Giết a!""Giết a!"Ma khí ngập trời, từ trong cung điện tỏa ra mãnh liệt!Sắc mặt Diệp Trần có điểm trắng bệch, thiếu chút nữa đứng không vững.Thấy được tình cảnh trong cung điện, giờ khắc này hắn chỉ cảm thấy trong đầu như có một tiếng nổ vang trời, mạch máu không chịu được mà chảy ngược dòng.Tựa như khi đối mặt với vị thần cổ xưa không chịu được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thien-menh-dai-nhan-vat-phan-phai/2678510/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.