Hít ~
Từng tiếng hít khí vang lên.
Mọi người khiếp sợ nhìn Vô Ưu, không biết, nàng đang cố ý khoe khoang, hay là ngu dốt nói ra loại chuyện như vậy.
Chỉ có thái tử phi khẽ cười, cầm tay Vô Ưu, "Đó là do Lạc vương thương Vô Ưu muội muội!"
Vô Ưu cười, thiên chân vô tà(Ngây thơ),một bộ dạng vô hại, hoàn toàn không biết họa đã từ miệng mình mà ra, hại Cung Ly Lạc.
Cùng mọi người hi hi ha ha, cười cười nói nói, ăn bánh ngọt, nhưng, không có động tới ly trà.
"Vô Ưu muội muội, Cầm Kỳ của Lạc vương, ở Đông quốc, là số một số hai, Vô Ưu muội muội đi theo bên cạnh Lạc vương, nhiều năm như vậy, Cầm Kỳ nhất định cũng rất tuyệt vời!"
Vô Ưu nghe vậy, nhìn cô nương đang mở miệng nói chuyện.
Không biết.
Lại nhìn thái tử phi Diệp Vũ Hà, Diệp Vũ Hà cười, "Đó là đại tiểu thư con chánh thất nhà Lễ Bộ Thị Lang Chu đại nhân, Huyễn Nhĩ muội muội!"
Vô Ưu cười, "Chu tỷ tỷ, đánh đàn, ngược lại ca ca đã dạy cho Vô Ưu, chỉ là, khi đó Vô Ưu còn nhỏ tuổi, học được nhưng không tinh!"
Mọi người cười, thứ họ muốn chính là tài nghệ của Vô Ưu không tinh, họ mới có thể giễu cợt.
"Không có chuyện gì, Vô Ưu muội muội, chúng ta cũng chỉ tùy tiện chơi đùa một chút!"
"Chơi đùa một chút?" Vô Ưu kinh ngạc.
"Đúng vậy, trước kia chúng ta chơi đùa, cũng vui vẻ như vậy!"
Vô Ưu ngây thơ hỏi, "Luật như thế nào, thắng có ích lợi gì, thua sẽ bị trừng phạt sao?"
Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-vuong-tuyet-sung-cuong-phi/1940567/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.