Đúng như Mạc Cửu nói, quân An gia lục tục từ bốn phương tám hướng tới rồi, lúc này mới hai ngày ngắn ngủi, nhân số tập kết đã vượt xa ta mong muốn, ngươi đừng nói hai vạn người, đây ít nhất cũng sắp có ba vạn người rồi!
Quả nhiên sức hiệu triệu của An Lạc Thành đúng là không phục không được.
"Tiểu Khê, các tướng sĩ tới gần đủ rồi, nhiều người như vậy, làng đã ở không được rồi." Lương Lương có chút lo lắng.
Cũng phải, vốn là tiểu đội chúng ta trốn ở trong thôn là vì bí mật, nhưng bây giờ đến nhiều người như vậy, ngươi đừng nói bí mật, cả nơi ở cũng không có, các binh sĩ đã bắt đầu ở phụ cận ruộng lúa dựng lều ngủ rồi, phóng tầm mắt nhìn tới, đồng ruộng lít nha lít nhít toàn là lều bạt nhỏ, chuyện này.. Ngươi dù là ai nhìn đều sẽ cảm thấy thôn này có gì đó quái lạ chứ..
"Ừm, cùng với ở đây chờ, chi bằng chủ động xuất kích." Kỳ thực ngày đó sau khi biết tướng lĩnh tiếp nhận chỗ của An Lạc Thành là Kỳ Nghiệp, trong lòng ta đây vẫn đang tính toán, nếu như, nếu như có thể lôi kéo Kỳ nghiệp, vậy thật sự là hết phiền, hơn nữa còn phải nhận được một trợ lực, chí ít hiện tại đại quân của quân doanh là nghe lệnh của Kỳ nghiệp.
"Chủ động xuất kích?"
"Đúng! Đi biên cảnh, về quân doanh!"
"Ngươi điên rồi! Bây giờ trở về quân doanh không phải tự chui đầu vào lưới sao!" Lương Lương kinh hãi.
"Làm sao vậy?" Cổ Diễn và Mạc Cửu theo tiếng mà tới.
"Tiểu Khê
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-gia-cung-den-cuop-nu-chu/298008/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.