23.
Chẳng bao lâu sau đã đến rằm Trung thu, giữa hội hoa đăng rực rỡ của Kim Lăng, Thẩm An cùng ta sánh bước thưởng ngoạn cảnh sắc.
Mấy ngày nay Thẩm An bận rộn tối mắt tối mũi, hiếm hoi lắm mới có chút thời gian rảnh rỗi, đương nhiên ta vô cùng phấn khởi.
Từ cỗ xe ngựa tối tăm bước ra, trước mắt ta bỗng bừng sáng, chớp mắt một cái, khung cảnh phồn hoa đô hội đã hiện ra trước mắt.
Phố xá giăng đèn kết hoa, những chiếc đèn lồng đêm tựa như vô vàn đom đóm, lấp lánh trải dài khắp thành Kim Lăng.
“Có đẹp không tỷ?”
“Ừm, rất đẹp.”
Bỗng nhiên, bàn tay ta bị nắm chặt lấy, Thẩm An nhẹ nhàng dẫn ta hòa vào biển đèn lung linh huyền ảo.
Đường phố vô cùng náo nhiệt, dọc theo bờ suối san sát những gian hàng nhỏ, khắp nơi rộn rã tiếng cười nói hân hoan, những chiếc thiên đăng lộng lẫy tỏa sáng lung linh trong màn đêm.
Ta cũng thuận tay mua hai chiếc đèn trời.
Châm lửa, bốn bàn tay cùng nâng niu đáy đèn, ngọn lửa bập bùng nhảy múa dưới ánh đèn, ta khẽ nhắm mắt, lặng lẽ gửi gắm tâm tư, hồi lâu sau mới cùng nhau buông tay, chiếc thiên đăng từ từ bay lên cao.
Thế gian này đối với ta mà nói chẳng có gì vướng bận, bởi vậy ta chẳng có ước nguyện nào để gửi gắm, lặng lẽ mở mắt ra.
Thẩm An đứng ngay trước mặt ta, vẻ mặt vô cùng thành kính trang trọng.
Ta không khỏi hiếu kỳ, trong lòng dấy lên chút tò mò.
Đúng lúc này Thẩm An mở mắt.
Hắn điềm tĩnh nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-dau-huyet-tra-lai-nguoi/2529145/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.