Ta lập tức sững người:
“Đệ làm sao biết…….”
Thẩm An vì sao biết ta từng ở bên cạnh Quý Yến.
Mặc dù trong lời nói của Quý Yến ẩn chứa rất nhiều tin tức, nhưng ba năm qua Thẩm An chưa từng trở về, chắc chắn sẽ không có phản ứng như vậy.
Trong thời gian ngắn ta đã c.h.ế.t lặng quên trả lời hắn.
Nhận ra cảm xúc của ta, Thẩm An nhanh chóng thay đổi thành gương mặt vô hại:
“A tỷ chớ giận, vừa rồi ta chỉ nói đùa thôi.”
Hắn có chút cẩn thận, nhưng trong lòng ta biết sát khí vừa rồi không phải là ảo giác của ta.
Ta nghiêm túc:
“Đệ nói rõ ràng lời vừa rồi có ý gì.”
20.
Trở về phủ đệ, dưới sự ép hỏi của ta, cuối cùng Thẩm An cũng buông tay:
“A tỷ, ta không phải cố ý gạt tỷ.”
Thẩm An đáng thương cúi đầu, ngón tay không ngừng nhúc nhích.
Ta không bỏ qua:
“Nói cách khác, ngay từ năm thứ hai tòng quân đệ đã khôi phục ký ức kiếp trước, sau đó vẫn một mực không nói cho ta biết?”
Thẩm An hèn mọn gật đầu.
“Được lắm! Thẩm An, chuyện lớn như vậy mà đệ lại dám giấu ta bấy lâu nay! Tối nay đệ đừng hòng ăn cơm!”
Ta tức giận, trực tiếp kéo tai hắn, Thẩm An không dám đánh trả, chỉ có thể yên lặng biện minh:
“A… A tỷ, ta không phải cố ý, ta vốn định giải quyết Quý Yến xong sẽ nói với tỷ, nhưng hôm nay những lời hắn nói khiến ta sốt ruột, nhất thời ta không nhịn được.”
“A tỷ nhẹ thôi.”
Hắn bị đau vội ôm lấy eo ta, nhẹ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-dau-huyet-tra-lai-nguoi/2529146/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.