Cuốn 1: Nhất thế mộc sinh hoa
Chương 36:
Editor: Miklinh
Diệp Dung Chi cụp mắt, tóc trước trán che đi vẻ mặt của hắn. Hắn thật bình tĩnh, một lát sau, hắn bỗng dưng cười: " Mười sáu năm...ta đợi phu tử mười sáu năm, hóa ra kết quả lại như vậy...chỉ có ta vẫn sống ở mười sáu năm trước"
Yên Chi bỗng cảm thấy ngực thắt lại, nàng không dám nhìn Diệp Dung Chi, chỉ chăm chú nhìn lưỡi dao, khàn khàn nói: "Trả lời câu hỏi của ta"
Mặt mày của Diệp Dung Chi bị nhiễm màu ảm đạm của nụ cười, khóe mắt hắn hơi ướt át. Hắn nghiêm cẩn nhìn Yên Chi, ánh mắt lưu luyến. Thanh âm hắn sủng nịnh: "Bình bạch ngọc là giải dược, lọ còn lại là mê dược, một giọt cũng đủ mê mười tráng hán"
Yên Chi nắm chặt hai bình dược, đứng dậy. Nàng tựa như đang trốn chạy điều gì, một mạch đi thẳng, không hề quay đầu lại.
Nếu như chỉ có thể lựa chọn một trong hai, vậy thì người đó chỉ có thể là Lý Ngôn Tông, đây là điều kiện nàng phải dùng mọi giá để hoàn thành cho địa phủ.
Yên Chi mở bình giải dược, hít một hơi thật sâu. Nàng đợi đến khi khí lực khôi phục thì chạy vội ra khỏi cánh rừng, theo dấu vết của xe ngựa để lại mà tìm kiếm Lý Ngôn Tông.
Nàng nương nhờ ánh mặt trời mới ló, mới nhìn thấy một chiếc xe ngựa ở phía xa, chung quanh có vài hắc y nhân. Yên Chi hoảng hốt, chẳng lẽ là đã muộn?
Thập Nhất ở xa xa chém hắc y nhân cuối cùng. Giọng nói hắn vọng lại: "Lo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-khi-cong-tu/1470389/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.