Dạ Nguyệt tay cầm chặt kiếm lao thẳng tới đại lang, mà đối diện nàng con sói kia cũng không chần chừ, móng vuốt của nó thẳng tắp vồ tới trên người Dạ Nguyệt.
Kiếm pháp tinh chuẩn quyết đoán đâm thẳng vào cổ đại hôi lang, cũng trong nháy mắt móng vuốt sắc nhọn xuyên qua đầu vai Dạ Nguyệt.
Dạ Nguyệt cùng đại lang mắt đối mắt, cuối cùng sói xám ngã xuống, máu trên cổ nó ào ào tuôn ra, Dạ Nguyệt từ trên cao nhìn xuống thi thể của nó, ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc.
Dạ Nguyệt hơi khụy xuống, nàng lảo đảo thân thể một chút liền đúng vững trở lại, máu tươi từ đầu vai Dạ Nguyệt tràn ra càng lúc càng nhiều. Nàng cũng không ở nơi này lâu, sợ rằng mùi mái tươi sẽ dẫn lũ sói đến.
Vươn tay hái một ít lá cây ở gần chỗ xác con sói, bởi vì trong thời gian dưỡng thương, Hiên Viên Thần Nhi có cho nàng xem một số sách liên quan đến các loại thực vật trong Huyễn Thiên đại lục, cho nên Dạ Nguyệt mới biết được tác dụng của loại lá này chính là cầm máu cùng khử mùi.
Đem lá cây nhào nát, Dạ Nguyệt kéo áo, đem nó đắp lên vết thương. Loại cây này tuy rằng cầm máu rất nhanh, nhưng vừa đắp vào, vết thương sẽ kịch liệt đau đớn. Nếu là người bình thường vết thương sâu như vậy bị đắp loại lá này lên sớm đã đau đến kêu cha gọi mẹ. Nhưng Dạ Nguyệt thậm chí ngay cả một cái nhíu mày cũng không có. Cũng không biết rốt cuộc đau đớn thế nào mới khiến người này nhăn mặt.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-liet-chi-de-ton-huyen-thien/1952289/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.