Vừa bước vào Minh phủ, sau gáy ta hơi nóng nóng một chút. Là một trong ba dấu ấn mà Diêm Vương tạo ra sau gáy ta đã biến mất, điều này chứng tỏ ba kiếp mà Mạch Khê hứa cho ta đã có một kiếp luân hồi.
Từ khi trở về Minh phủ, ta không còn thích tản bộ một mình bên bờ Vong Xuyên nữa, bởi vì chỉ có một mình ta.
Ngày ngày ta dựa vào bên tảng đá chờ Mạch Khê lại nhập luân hồi, đến lúc đó ta sẽ cùng hắn tới Nhân gian trải qua lịch kiếp.
Thời gian ở Minh phủ trôi qua rất nhanh, khi ta nhìn thấy một bóng người quen thuộc, ta biết ở Nhân giới đã trải qua hơn bốn mươi năm rồi.
Ta mỉm cười nhìn hắn, hắn cũng thấy ta, giật mình sửng sốt, hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần: “Là ngươi?”
“Đại quốc sư, đã lâu không gặp. Vẻ nài của ngươi không thay đổi nhiều lắm.”
Hắn cũng không để ý tới lời trêu ghẹo của ta, nhíu mày: “Vì sao chưa nhập luân hồi?”
“Ta chờ người.”
Ta nói lời này rất tự nhiên, lại khiến hắn ngây người. Hắn im lặng một lúc lâu, mới thở dài: “Là ta hại các ngươi âm dương cách biệt.”
Ta khoát tay, đang muốn nói tất cả đều là kiếp số trời định, hắn lại nói: “Ngươi ở dưới này đợi hắn cả đời, hắn ở Nhân gian vì ngươi giữ mình cả đời, chặt đứt lương duyên kiếp này của hai người, là lỗi của ta.” Hắn ngừng một chút, giống như đang nghĩ gì đó, kiên định nói: “ Nhân quả luân hồi, kiếp này ta nợ các ngươi, kiếp sau nhất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-sinh-vong-xuyen-bat-tu/437470/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.