Kinh thành, đối với ta cũng không xa lạ gì. Ta từng bị lão hòa thượng đuổi mấy vòng kinh thành trong suốt mấy tháng liền, nên đã đi qua rất nhiều nơi, cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Ta sốt ruột đi tìm Mạch Khê, lại không muốn để hắn biết ta nhớ mong hắn như vậy, nên không dám quang minh chính đại đi tìm hắn. Hắn mới được tiến cử vào quan trường, lúc đầu chắc vô cùng vất vả, lại không phải là người nổi danh. Hỏi trên đường, cũng không ai biết. Vài lần muốn vào trong hoàng cung tìm kiếm, nhưng xung quanh hoàng cung tràn ngập long khí cuồn cuộn, ép ta không thở nổi, đành phải từ bỏ.
Suy nghĩ một hồi, ta quyết định ban ngày ở trên đường chờ vận may, buổi tối sẽ tới nhà các quan đại thần tìm kiếm tung tích Mạch Khê.
Ta cứ tưởng rằng tự mình cố gắng đi tìm, tỷ lệ may mắn gặp được Mạch Khê sẽ lớn hơn một chút, không ngờ rằng vận may của ta lại vô cùng tốt.
Ngày ấy, dưới ánh nắng chan hòa, ta đang cầm một củ hành tây. Vừa đập đập vào quyển thoại bản, vừa nhàn tản dạo phố. Chợt nghe phía trước có tiếng ồn ào, dân chúng lục tục vây quanh. Tò mò nổi lên, ta cất thoại bản, hành tây vào trong tay áo. Chạy tới xem náo nhiệt.
Đúng là một tiết mục đặc sắc. Chính xác là tiết mục bạc tình, hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình.
Mà nước chảy vô tình kia lại chính là vị hôn phu Mạch Khê của ta, còn hoa rơi cố ý, nếu ta không nhận nhầm, thì chính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-sinh-vong-xuyen-bat-tu/437516/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.