Đàm Xuyên không đừng được bật cười, quan sát bốn phía một vòng, nhẹ giọng nói: “Không ngờ dưới đáy biển này mà cũng có phủ đệ của chàng, lúc nào chàng cũng có những việc làm người ta không ngờ tới. Nơi này còn đẹp hơn núi Phượng Miên nhiều, ta cảm thấy thậm chí còn hơn cả Mi Sơn cư và núi Hương Thủ nữa, thật đáng yêu.”
Phó Cửu Vân khép mắt lại: “Thật không? Thích thì ở lại thêm vài ngày, ở đến già cũng được.”
Đàm Xuyên một hơi uống cạn bầu rượu, trầm giọng nói: “Được.”
“Cạch” một tiếng, đầu hắn đang gối trên tay trượt xuống, đập vào vỏ trai, phát ra tiếng vang khá lớn.
Nàng không cười, chỉ cúi đầu nhìn xuống bầu rượu trong tay, thật lâu sau, lại nói: “Ta những tưởng ta không còn quan tâm tới chuyện gì, tâm này như chim bay… Ha ha, thì ra ta căn bản đâu có được hào hiệp như vậy. Bị biết bao chuyện làm tổn thương, lại chỉ biết núp đằng sau tự an ủi mình. Chàng xem, ta còn hay ảo tưởng, ta ảo tưởng rất nhiều chuyện, như là chúng ta về già sẽ như thế nào, liệu có sinh một đứa nhóc hay không, đứa nhóc lớn lên sẽ giống ai… Toàn là những ảo tưởng nực cười cả. Trước kia ta cũng thường ảo tưởng, nhưng trong ảo tưởng chỉ là Tử Thần, không biết từ khi nào người trong ảo tưởng đã biến thành chàng. Những tâm sự nữ nhân khờ khạo nhàm chán đó ta rất khinh bỉ, ta phải có ý chí sắt đá, chết không vướng bận mới đúng. Nhưng là, ta phát hiện ảo tưởng cũng có thể biến thành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-thien-nha-sat/1054952/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.