Là chính nàng đã đẩy chàng ra, trái tim lạnh lùng sắt đá hết lần này tới lần khác đã dự liệu cảnh tượng này, cho rằng chính mình hoàn toàn có thể hờ hững tiếp nhận. Nhưng vì sao chàng lại nhắc tới cái chết? Lại là một lần lừa gạt ác ý? Hay là một mồi nhử để dụ nàng mắc câu?
Nàng chạy đã mệt, ngồi trên cát biển mềm mại thở dốc từng ngụm lớn. Nước biển trong suốt dày đặc bao bọc nàng, bỗng nhiên từ phía sau truyền tới một trận sóng ngầm dao động, nàng vội vàng quay đầu, người tới lại là Tả Tử Thần.
Hắn khép sát tay trong tay áo, im lặng cúi đầu đối diện gương mặt nàng, hồi lâu sau, mới nói: “Không nên chạy quá xa, quay lại đi. Hẳn là vài ngày nữa hắn sẽ trở về.”
Đàm Xuyên vô lực ngã ngồi trên cát, thì thào: “Huynh biết rõ chàng muốn đi? Đi đâu?”
“Hẳn là tới Cực Bắc tìm kiếm thanh oánh thạch.” Hắn bước tới, kéo nàng dậy, rất nhanh lại buông tay, “Đi thôi, trở về.”
Đàm Xuyên suy sụp đi theo hắn trở lại căn phòng vỏ sò, thấy hắn gầy đi rất nhiều, sắc mặt càng thêm trắng tới nỗi trông như trong suốt, trong lòng cũng không biết có tư vị gì, thấp giọng gọi: “Tử Thần…” Rồi lại không biết phải nói gì.
Hắn quay đầu lại cười cười, trong mắt tuy có chút u buồn, nhưng vẻ mất mát và đau khổ trước kia đã không còn, trái lại còn lộ ra phong thái thanh đạm của một tiên gia chân chính, dịu dàng nói: “Đàm Xuyên, sau khi giết quốc sư đừng ôm mãi ý muốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-thien-nha-sat/1054953/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.