Tiếng vó ngựa vừa nhẹ vừa trầm vẳng tới trong khu rừng xum xuê rậm rạp, cuối cùng dừng lại.
Thuấn Âm được Mục Trường Châu dẫn rời khỏi con dốc, cưỡi ngựa đi tới nơi này, cách rất xa doanh trại kia nhưng càng tiến sâu vào núi.
Mục Trường Châu luôn đi về bên phải, gần như bám sát ngựa của nàng trong cả chặng đường.
Suốt dọc hành trình ánh mắt Thuấn Âm chẳng hề nghỉ ngơi, luôn ngó trên nhìn dưới, cảm thấy địa hình trong núi quá phức tạp, nàng ngoái lui nhìn lối vào, cố ghi nhớ thật kỹ, lại thấy Mục Trường Châu im lặng nhìn về nơi xa như đang lắng nghe động tĩnh xung quanh.
"Bọn họ đang ở gần đây, có thể chi viện bất cứ lúc nào." Chàng thôi nhìn, hạ giọng nói.
Hẳn là chỉ hội Trương Quân Phụng rồi.
Thuấn Âm không tiếp lời.
Mục Trường Châu quay ra sau, ánh mắt lướt qua môi nàng: "Ăn quân lương cũng ngon đấy chứ nhỉ."
"..." Đã đút tận miệng thì dĩ nhiên phải ăn rồi.
Thuấn Âm bỗng nhớ lại lời chàng nói trước đó, bụng dạ nao nao khó chịu, nàng đưa tay vuốt họng, quân lương là thịt lạc đà phơi khô, khó nuốt chết đi được.
Mục Trường Châu nhìn quanh, cầm lấy dây cương của nàng mà kéo một phát.
Thuấn Âm trông sang, con ngựa hồng đã ngoan ngoãn theo chàng tiến lên.
Không lâu sau dừng lại, phía trước có một con suối cạn rộng chừng hai lòng bàn tay.
Mục Trường Châu thả dây cương, chỉ về phía con suối.
Thì ra chàng muốn nàng đến đó uống nước giải khát, mà đúng là trong cổ cứ lợn cợn thật,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-tiem-y/1481233/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.