Màn đêm bị phá vỡ bởi tiếng vó nặng nề vội vã.
Thuấn Âm xóc nảy trên lưng ngựa phi nhanh, một tay bám chặt cánh tay Mục Trường Châu, cả cơ thể nằm gọn trong lòng chàng, nghe hô hấp của chàng quanh quẩn bên tai, gần đến nỗi nàng cảm nhận được nhịp tim đập mạnh từ lồ ng ngực phía sau, toàn cơ thể như chìm trong mùi hương của chàng.
Nàng ép mình phải thật tỉnh táo, bấy giờ mới có thể tập trung quan sát hai bên.
Cũng may không nhầm đường nữa.
Cho tới khi bóng dáng ngọn núi lùi dần về sau, đã qua khoảng thời gian khuya khoắt, phía chân trời bắt đầu hé rạng.
Thuấn Âm ấn vào cánh tay chàng.
Mục Trường Châu nhanh chóng ghìm cương, quay đầu nhìn lại, cuối cùng cũng đã thoát khỏi dãy núi kia.
Hồ Bột nhi và Trương Quân Phụng cũng dừng lại, cả hai đồng thời ngoái lui, thở phào một hơi trút bỏ được gánh nặng.
Hai cung vệ đã dắt con ngựa hồng của Thuấn Âm đ ến, gần như không có người bị thương.
"Thế mà cũng thoát ra rồi!" Hồ Bột nhi *chậc* một tiếng, vẫn cảm thấy khó tin, "Trời độ ghê thật, quả một phen hết hồn!".
Truyện Quan Trường
Mục Trường Châu cúi đầu, nhìn Thuấn Âm ngồi phía trước.
Bắt gặp ánh mắt chàng, Thuấn Âm có cảm giác trong mắt đối phương như ẩn chứa ý cười.
Ở khoảng cách gần còn nghe rõ hơi thở đôi bên, nàng nhanh chóng nhìn mấy người ở phía sau, cánh môi mấp máy.
Dù trời đang tối, Mục Trường Châu vẫn nhìn được khẩu hình của nàng.
Nàng vừa nói: thả ta xuống.
Thuấn Âm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-tiem-y/1481231/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.