"Ở Lương Châu này, nàng chỉ có thể dựa vào ta."
***
Thuấn Âm xuất phủ vào sáng sớm hôm nay.
Nêu Mục Trường Châu đã bảo nàng đi du ngoạn ngắm cảnh, vậy nàng sẽ phối hợp thôi, chẳng tội gì phải nhốt mình ở phủ để bị chàng móc mỉa.
Thế là sáng nay sau khi rời giường, nàng bận rộn sửa soạn một hồi, dẫn theo Thắng Vũ cưỡi ngựa đến phố lớn.
Thành Lương Châu sầm uất, đường phố rộng rãi phường ngõ thênh thang, nếu đi dạo kỹ cũng khá mất thì giờ.
Vầng thái dương ngả dần hướng tây, nàng đội nón che đứng tại góc phố nam thành, nhìn các nàng Hồ cơ Đại Thực(*) biểu diễn ảo thuật của bổn quốc.
(*) Thời nhà Đường gọi quốc gia Ả Rập (nằm phía Tây Trung Quốc) là Đại Thực. Hồ là từ chỉ chung các dân tộc phía Bắc và Tây Trung Quốc lúc bấy giờ.
Chẳng có gì mới mẻ, hồi ở Trường An nàng từng có dịp xem qua, nhưng bây giờ nàng không tiện quan sát tình hình quân phòng, nói là du ngoạn thì thật sự chỉ ngắm cảnh cùng phong tục tập quán trong thành.
Thắng Vũ dắt ngựa của nàng, các hộ vệ theo sau, nhìn hoàng hôn bảng lảng, nàng ta vòng sang phải nàng hỏi: "Đã không còn sớm nữa, phu nhân có muốn tham quan tiếp những nơi khác trong thành không?"
Thuấn Âm vén màn sa nhìn trời, lắc đầu nói: "Khỏi, về thôi."
Thắng Vũ vội dẫn ngựa tới đưa cho nàng.
Thuấn Âm cầm cương, chưa kịp giẫm bàn đạp thì chợt thấy có bóng người bên đường đang nhìn mình, nàng dừng lại nói với Thắng Vũ: "Đợi một chút."
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-tiem-y/1481244/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.