Lão Lưu bị ném vào nhà củi gần nửa năm, trong nửa năm này hắn trải qua hoạn nạn, hiểu rõ hơn lòng dạ con người, cũng biết được thiện ác chỉ bộc lộ khi người ta sa cơ thất thế. Lão vào cung khi còn rất nhỏ, bị cha mẹ vì nghèo mà bán làm hoạn quan. Không nói về chuyện sĩ diện hay lòng tự tôn đàn ông, Lưu Đại Vệ cảm thấy mình rất tốt, hắn chưa được trải qua cái tuổi “trai thì” cho nên không có luyến tiếc hay khát vọng. Trước năm hai mươi tuổi, Lưu Đại Vệ chỉ có duy nhất ý nghĩ phải sinh tồn trong cung, phải chăm chỉ làm việc, chọn phe cánh mà nương nhờ. Lưu Đại Vệ không phải gã cả tin hay hiền lành gì, hắn trải qua hai mươi năm không sứt mẻ đều do năng lực bản thân.
Vận mệnh đổi thay từ ngày gặp Tứ hoàng tử. Năm đó Lưu Đại Vệ hai mươi, Hòa Nghi Cảnh mười một tuổi. Lão Lưu có phiên trực đêm, đúng giờ Tí ôm đèn lồng, dưới trời tuyết rơi đi kiểm tra phiên trực của cung nữ, xem có cô nào ham ngủ mà bỏ việc không. Lão Lưu đi qua Hàn Sương cung, chính là chỗ ở của Bạch Tiệp dư. Vị Tiệp dư này ít được nhắc tới, nàng ta tuy tư sắc bình thường, tính tình yếu đuối nhưng lại sinh được một vị hoàng tử, coi như có được lá bùa hộ mệnh, đủ để kẻ khác e dè một chút.
Lão Lưu đi ngang Hàn Sương cung, dưới ánh đèn mờ mờ trông thấy một vật gì đó di chuyển khá nhanh, từ phía cửa ngách chạy ù qua, biến mất sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-tu/1012159/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.