Vân Dao Dao gãi nhẹ má, cười ngượng ngùng:
"Ta chỉ... lúc nãy lên núi không cẩn thận bị trượt ngã một chút thôi, không sao đâu, Tịch ca ca."
Trình Vãn Tịch cúi đầu nhìn thấy giỏ tre trên lưng nàng. Vành mắt nàng khẽ run, thì ra tiểu nương tử ngốc này vì muốn tìm thuốc cho mình mà lên núi hái dược.
Bàn tay Trình Vãn Tịch nắm chặt lấy vạt áo, các khớp ngón tay trắng bệch, trong lòng đau xót không nói thành lời. Trình Vãn Tịch hít sâu một cái, rồi đưa tay gỡ giỏ tre từ vai Vân Dao Dao xuống, lặng lẽ đeo lên vai mình. Động tác nhẹ nhàng như không muốn làm người trước mặt đau thêm chút nào nữa.
"Vào nhà trước đã," giọng nàng nhỏ hẳn đi.
Nói rồi nàng đưa tay ra đỡ lấy cánh tay Vân Dao Dao, từng bước dìu người vào trong nhà. Cử chỉ nhẹ như nâng một món đồ quý, mắt không rời khỏi Vân Dao Dao một khắc nào.
Vân Dao Dao được Trình Vãn Tịch dìu ngồi xuống ghế, ánh mắt khẽ dao động, mang theo vài phần chột dạ. Ban sáng người này đã dặn đi dặn lại là phải cẩn thận. Vậy mà giờ nàng lại trở về trong tình trạng thê thảm thế này, đúng là khiến người ta không yên lòng.
Trình Vãn Tịch không nói gì mà xoay người vào phòng, lát sau trở ra với một hộp thuốc bọc vải đã sờn góc. Nàng ngồi xổm xuống trước mặt Vân Dao Dao, giọng trầm ổn mà dịu dàng:
"Để ta xem vết thương ở chân nàng."
Vân Dao Dao khẽ mím môi, gật đầu một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889876/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.