Vân Dao Dao khẽ ho một tiếng, giấu đi chút ngượng ngùng trong lòng, đoạn cẩn thận nhấc nắp nồi kiểm tra món kho. Nước đã bắt đầu sánh lại, mùi thơm lẫn chút ngòn ngọt của củ sen kho khiến nàng không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước miếng.
Có lẽ là bị mùi hương dẫn dụ, Trình Vãn Tịch ló đầu xuất hiện nơi cửa bếp, vừa lúc giúp Vân Dao Dao bưng thức ăn ra bàn.
Vân Dao Dao gắp một miếng củ sen cho vào miệng, vị bùi bùi, béo béo k*ch th*ch vị giác, uống thêm một ngụm cháo ấm trôi xuống cổ họng, cả người như được sưởi ấm từ trong ra ngoài. Nàng thỏa mãn khẽ "ừm" một tiếng.
Ở phía đối diện, Trình Vãn Tịch hai mắt cũng sáng bừng, ánh nhìn lấp lánh chẳng khác gì cún con thấy đồ ăn. Từ sau khi Vân Dao Dao xuất hiện, ngày nào nàng cũng được ăn ngon, mà không phải kiểu ngon vừa vừa, mà là ngon đến mức suýt rơi nước mắt, chắc chắn là ngon nhất trong hai mươi mấy năm cuộc đời nàng.
Ăn xong như thường lệ Trình Vãn Tịch giành phần rửa bát. Trước khi đến nhà Quý bá tiếp tục công việc, nàng còn không quên dặn dò Vân Dao Dao đủ thứ trên trời dưới đất: nào là ra ngoài nhớ cẩn thận, nào là đừng quên đội nón, nào là tránh xa đám người hôm qua, nào là nhớ nghỉ ngơi giữa giờ...
Có lẽ chuyện xảy ra hôm qua đã thật sự để lại bóng ma tâm lý cho Trình Vãn Tịch.
Nhìn Trình Vãn Tịch đứng trước cửa nhà không ngừng nghiêm túc lải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889875/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.