Sau khi châm cứu xong cho Trình Vãn Tịch, Vân Dao Dao đứng dậy thu dọn đồ đạc, rồi xoay người trở về phòng. Trình Vãn Tịch vẫn nằm trên giường, ánh mắt không tự chủ được mà dõi theo bóng lưng nàng ấy cho đến khi thân ảnh nhỏ nhắn khuất sau cánh cửa.
Vân Dao Dao về đến phòng mình, vì trời còn khá sớm nên chưa ngủ ngay. Nàng ngồi xuống cạnh bàn, vừa buộc lại tóc vừa lười biếng gọi:
"Tiểu Thần Y, ngươi có đó không a?"
【Chào buổi tối thân ái~ Ta ở đây~】
Giọng loli máy móc quen thuộc vang lên trong đầu.
"Số hạt ta gieo hôm nay bao giờ mới thu hoạch được? Ngươi có biết không?"
【Trừ Thiên Ma là dược liệu quý nên sẽ mất 10 ngày để thu hoạch, còn các loại rau dược thông thường thì chỉ cần 5 ngày là có thể thu hoạch rồi đó nha~】
"Chờ chút, năm ngày đã có thể thu hoạch?"
Vân Dao Dao cau mày. Dù không rành về nông nghiệp, nàng cũng biết không thể nào có chuyện gieo hôm nay, năm ngày sau đã cầm cuốc ra nhổ được — cái này... cũng quá kỳ ảo rồi đi?
Vấn đề là nàng không sống một mình. Nếu chỉ có mình nàng thì không sao, nhưng còn về phía Trình Vãn Tịch thì nàng nên giải thích thế nào? Nói ra chuyện không gian sao? Có quá vội vàng không?
Dường như đọc được suy nghĩ của nàng, âm thanh loli bỗng trở nên nghiêm túc hơn một chút:
【Thân ái, có một chuyện ta quên không nhắc ngươi. Bí mật liên quan đến hệ thống và không gian
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889885/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.