Bên trong y quán rộng rãi, chính giữa là một chiếc bàn khám bằng gỗ lim bóng loáng, phía sau bàn có một vị đại phu tuổi trung niên đang ngồi, thân hình hơi mập mạp, vận áo dài màu tro, đang cúi người bắt mạch cho một phụ nhân. Y tên là Trương Sinh, cũng là chủ nhân của Tĩnh Tâm Đường.
Sau lưng phụ nhân là một hàng dài người đang xếp hàng chờ khám, người thì chống gậy mới đứng được, người thì bế theo hài tử khóc nháo không ngừng.
Vài tiểu đồng búi tóc cao, mặc áo vải xanh đang chạy lăng xăng bưng trà, dọn chỗ, đón khách từ ngoài vào.
Y quán chia thành hai khu rõ rệt: một bên khám bệnh, một bên bán dược liệu.
Khi hai người vừa bước qua cửa, liền có một tiểu đồng mặc áo xanh tới đón. Hắn mặt dài, cằm nhọn, trên mép lưa thưa vài sợi râu, trông có chút khinh khỉnh. Thấy hai người ăn mặc giản dị, hắn lập tức đổi sắc mặt, giọng điệu mất hẳn lễ độ. Hắn là tiểu đồng làm việc lâu năm ở Tĩnh Tâm Đường, Tĩnh Tâm Đường lại là y quán lớn nhất nhì huyện Vĩnh Phong, từng chữa trị cho không ít thương nhân hoặc quan lại giàu có, nên đối với dân thường ít tiền, hắn luôn chẳng thèm để vào trong mắt.
"Đến xem bệnh hay mua thuốc? Xem bệnh thì qua bên kia xếp hàng, đừng đứng giữa chắn đường người khác."
Vân Dao Dao thản nhiên như không, giọng mềm mại nhưng rõ ràng:
"Ta đến xem dược liệu. Xin hỏi y quán có các vị như sa sâm, bạch truật, địa hoàng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889888/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.