Cái nắng mùa hạ bắt đầu chiếu xuống đỉnh đầu hai người, hiện tại đã gần đến giờ Tỵ, đi lại nhiều khiến hai người cũng đổ một tầng mồ hôi.
Trình Vãn Tịch tháo hồ lô nhỏ đeo bên hông, đưa qua trước mặt Vân Dao Dao.
"Dao Dao, uống chút nước đi a." Giọng nàng nhẹ nhàng, xen lẫn chút quan tâm khó giấu.
Vân Dao Dao nhận lấy, nhoẻn miệng cười: "Đa tạ Tịch ca ca."
Nàng uống một hơi dài, rồi đưa lại hồ lô. "Ngươi cũng uống chút đi."
Trình Vãn Tịch hơi ngẩn người, ánh mắt vô thức liếc nhìn nơi Vân Dao Dao vừa chạm môi. Nàng chần chừ một chút, rồi vẫn đưa lên miệng uống ở đúng vị trí đó, vẻ mặt nàng có chút phức tạp, như thể trong lòng đang nảy lên một cảm xúc lạ lẫm mà chính bản thân nàng cũng chưa thể gọi tên.
Đi thêm vài bước thì hai người liền đến trước cửa Y Quán Nhất Phương. So với Tĩnh Tâm Đường thì nơi này không được mới cho lắm, cổng gỗ sơn đỏ đã có chút tróc sơn, biển hiệu cũng hơi cũ, nhưng nếu so về danh tiếng thì không có bên nào kém bên nào cả.
Vừa bước vào y quán, hai người đã thấy một hàng dài người dân đang đứng đợi khám bệnh.
Chưởng y ở đây tên Chu Tử Ngang, là một lão nhân gầy gò, râu tóc pha sương đang ngồi chăm chú bắt mạch và xem vết thương ở cánh tay cho một nam tử, dường như trong lúc làm đồng không cẩn thận bị trật vai.
"Đây là trật vai, may mắn không gãy xương." Lão
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889889/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.