Ra tới cổng huyện, hai người thuê một chiếc xe bò của người đỗ gần đó, rồi cùng nhau lên xe trở về thôn.
Xe bò chậm rãi lăn bánh, sắc mặt Vân Dao Dao lúc này đã ổn định hơn nhiều. Thật lòng mà nói, nàng không phải kiểu người yếu đuối dễ tổn thương, ngược lại còn rất cứng cỏi và chịu áp lực giỏi. Nhờ vậy mà khi còn ở hiện đại, nàng mới có thể từ một bác sĩ trẻ vươn lên vị trí phó chủ nhiệm y sư tại bệnh viện lớn. Chỉ là, áp lực nàng từng trải qua trước giờ đều là học hành, công việc và đạo đức nghề y; còn với những mặt tối của xã hội thì lại giống như một tờ giấy trắng – không phải vì ngây thơ không hiểu, mà là vì ngưỡng chịu đựng của nàng chưa quen với những mặt đen tối này.
Từ lúc dẫn nàng rời đi, Trình Vãn Tịch vẫn luôn im lặng không nói lời nào, vì nàng biết rằng lúc này Vân Dao Dao chưa sẵn sàng để nói chuyện. Mãi đến khi cả hai cùng ngồi đối diện trên xe bò, thấy sắc mặt nàng đã dịu lại, Trình Vãn Tịch mới khẽ cất tiếng.
"Dao Dao, nàng đã thấy khá hơn chưa?"
"Tịch ca ca, ta không sao." Vân Dao Dao gượng cười lắc đầu.
"Mặt nàng... còn đau lắm không?" Trình Vãn Tịch giơ tay lên giữa không trung, do dự không dám chạm vào khuôn mặt người đối diện. Ánh mắt nàng đầy lo lắng, trong lòng như có một tảng đá lớn vừa rơi xuống, xô lệch cả ánh sáng.
"Lúc nãy thì có, nhưng giờ thì đỡ rồi."
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889898/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.