Trình Vãn Tịch ngây người. Trong tầm mắt nàng lúc này là khuôn mặt nhỏ nhắn phóng đại của Vân Dao Dao. Ánh mắt bất giác lướt qua hàng chân mày mềm mại, chiếc mũi nhỏ, rồi dừng lại nơi đôi môi hồng nhạt khép hờ. Tim nàng đập thình thịch, cổ họng khô khốc, muốn nuốt nước bọt nhưng nuốt mãi không xong, vành tai đã bắt đầu có dấu hiệu phiếm hồng.
"Ọt ọt."
Tiếng bụng kêu bất ngờ vang lên, đánh vỡ bầu không khí dường như đông cứng giữa hai người. Cả hai cùng lúc bật cười. Trình Vãn Tịch vội ngồi thẳng lại, ôn nhu hỏi, trong mắt đầy ý cười:
"Đói rồi sao?"
Vân Dao Dao có chút ngượng ngùng, le lưỡi xoa xoa bụng.
"Đúng là hơi đói a, trưa nay chúng ta chưa ăn gì cả."
"Nghe nàng nói ta mới nhớ, ta cũng đói bụng rồi."
"Chúng ta ăn tạm củ khoai lang nướng này trước đi. Lát nữa về nhà, ta sẽ nấu một bữa ngon để tự thưởng cho hai chúng ta vì đã vất vả cả ngày hôm nay." Vân Dao Dao nói rồi lấy ra hai củ khoai đã bọc kỹ từ giỏ tre.
Dù trải qua chuyện không vui, nhưng chuyến đi hôm nay vẫn có thu hoạch không nhỏ. Không chỉ hỏi được giá dược liệu, cứu được một người từ cửa tử – nhờ đó nàng còn nhận được 375 điểm công đức bao gồm 50% điểm thưởng vì chữa trị miễn phí – mà còn mua được năm cân gạo và một con gà. Quả thật không uổng công.
Khoai lang lúc này đã nguội hẳn. Trình Vãn Tịch cẩn thận lột vỏ một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889899/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.