"Các ngươi đến xem bệnh?"
Nam tử cao lớn mặc giáp lam đen thấy Trình Vãn Tịch đứng chắn trước mặt thì liền khựng lại, giọng trầm thấp không nhanh không chậm:
"Ta phụng lệnh chủ nhân, đến tìm một vị đại phu tên Vân Dao Dao. Ngươi là người của y quán này?"
Trình Vãn Tịch nghe là đến tìm Dao Dao thì liền cau mày lại, ánh mắt thoáng trầm xuống. Trong lòng nàng đã mơ hồ đoán được lai lịch đám người này.
"Ta là quản sự của y quán, Trình Vãn Tịch." Nàng đáp ngắn gọn, rồi hỏi ngược lại: "Ngươi phụng lệnh ai mà đến đây?"
Nam tử nghe nàng xưng tên, khoé mắt khẽ lay động, nhưng biến đổi ấy nhẹ đến mức người thường khó nhận ra.
"Thì ra là Trình công tử." Hắn ôm quyền hành lễ, giọng trầm hơn: "Tại hạ Mạnh Duệ. Chủ nhân từng có dặn dò, nếu gặp ngài và Vân tiểu thư thì phải trao tận tay một phong thư tín. Không biết tại hạ có thể diện kiến Vân tiểu thư không?"
Trình Vãn Tịch nghe nam tử này biết mình, thì liền chắc đến tám phần người này là người của Nghiêm Dục Chi. Nàng nhìn qua phía Dao Dao, tiểu nương tử đang ở trong rèm châm cứu cho bệnh nhân. Trình Vãn Tịch thu tầm mắt, quay lại đối diện Mạnh Duệ:
"Y quán còn hơn hai canh giờ mới đến lúc đóng cửa. Nếu không phải tình huống khẩn cấp, thì chưởng y sẽ không rời đi giữa chừng. Các vị có thể đưa xe ngựa sang sân bên, rồi vào phòng khách nhà ta nghỉ ngơi, chờ thêm hai canh giờ nữa."
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889958/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.