"Ngươi đừng chỉ đút cho Dao Dao, đút cho ta nữa, ta cũng muốn ăn bánh sen hấp."
Trình Vãn Tịch vừa đút miếng bánh sen hấp nhỏ vào miệng tiểu nương tử, vừa liếc mắt về phía Chu Tử Khâm:
"Ngươi tự mà cầm ăn đi chứ? Tiểu hài tử sao?"
Chu Tử Khâm tức đỏ mặt, quay ngoắt qua nói:
"Nhưng mà ta hết tay cầm rồi, ngươi đúng là đồ trọng sắc khinh bạn. Nếu một ngày ta và Dao Dao cùng rơi xuống nước, ngươi chắc chắn sẽ cứu Dao Dao lên, sau đó dắt Dao Dao đi thay y phục, còn ta thì sẽ bị ngươi bỏ mặc dưới hồ đúng không hả tên khốn kiếp."
Trình Vãn Tịch không nói gì mà chỉ bày ra vẻ mặt "ngươi nói đúng rồi đó" mà liếc Chu Tử Khâm. Vân Dao Dao đứng bên cạnh nhai nhai bánh nhìn hai người họ cứ ngươi một câu ta một câu, mà không nhịn được bật cười.
Chu Tuyết Nhi cầm cái bánh sen nhét vào miệng Chu Tử Khâm, không quên trêu chọc:
"Sao huynh có thể so bì với sư phụ được chứ? Mất mặt quá, mất mặt ta quá."
Lúc hai huynh muội họ tiếng to tiếng nhỏ với nhau, thì Vân Dao Dao ở bên này đột nhiên bị nghẹn đến đỏ mặt.
Trình Vãn Tịch thấy vậy thì vội đưa nước đến bên môi Vân Dao Dao, để Vân Dao Dao uống xuống từng ngụm, sau đó đưa tay ra sau xoa xoa lưng cho nàng.
Vân Dao Dao hết nghẹn thì ngẩng đầu lên, cười đến xán lạn nói:
"Đa tạ Tịch tỷ... Tịch ca ca."
Nói rồi, nàng còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889975/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.