Một khắc ấy, Chu Tử Ngang, Tô Như Lan, Chu Tử Khâm, Chu Tử Nhạc đồng loạt biến sắc. Giống như có một bàn tay vô hình đem trái tim họ móc ra, rồi cứa nát ngay trước mặt.
Cảm giác như bị chôn xuống một đầm lầy đầy bọ cạp, nhưng lại không thể cử động mà chỉ có thể trừng mắt nhìn hàng nghìn con bò lên mặt, lên mắt, lên cổ mình mà cắn xé.
Chu Tuyết Nhi vì nằm trên tuyết, không nhìn thấy phía sau. Nàng chỉ nghe tiếng "xoẹt" của một vật bị cắt, tiếp đến là một âm thanh nặng nề như vật gì rơi xuống đất. Một vài vệt máu văng lên trước mặt nàng, thấm vào lớp tuyết.
Trình Vãn Tịch quay lưng về phía ấy nên cũng không nhìn thấy. Nhưng nàng nghe rõ ràng tiếng chém. Âm thanh sắc lạnh ấy giống như lưỡi dao chém vào lòng nàng, khiến nàng nghẹt thở đến mức thở cũng không dám thở mạnh.
Nàng run rẩy nhìn Vân Dao Dao – chỉ thấy đôi mắt Vân Dao Dao phủ đầy khiếp sợ, đau đớn và căm phẫn.
Trái tim Vân Dao Dao dường như ngừng đập, nàng không thể tin được vào đôi mắt của mình. Người mà mới lúc nãy còn cùng nàng làm bánh, cùng nàng ăn cơm, cùng nàng nói nói cười cười, bây giờ cái đầu người đó đã nằm trên đất, đôi mắt mở to nhìn về phía nàng.
Đôi môi Vân Dao Dao run bần bật, cố gắng vận động một tia sức lực cuối cùng, trong lòng điên cuồng gào lên:
"Tiểu Thần Y, ngươi có đó không? Làm ơn... làm ơn giúp ta..."
Giọng Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889983/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.