Cừu San Ngọc trầm ngâm suy nghĩ, cả nửa ngày đều không nói câu nào. Trong lòng Trần Mộ còn rất nhiều nghi vấn, nhưng thức thời chọn lựa im lặng.
Qua hồi lâu, cô ta vẫn cau mày suy nghĩ. Cặp lông mày của Cừu San Ngọc vừa mỏng vừa dài, rất thanh tú. Giờ nhíu lại thì giống như hai lưỡi loan đao, tạo cho người khác cảm giác sắc bén.
Trần Mộ không quấy rầy cô ta. Trong trận chiến hôm nay, hắn đã dốc toàn lực, dùng hết mọi thủ đoạn. Cảm giác và thể lực đều cạn kiệt, trước mắt cần nghỉ ngơi. Mặc dù rất muốn biết cách tìm ma nữ của Cừu San Ngọc, nhưng hắn cũng biết việc này không dễ dàng.
Chốc lát sau, hắn liền tiến vào trạng thái ‘tĩnh lặng sâu’.
Khi hắn tỉnh lại, một luồng tinh quang chợt lóe trong mắt rồi biến mất. Hắn có thể cảm nhận được lực lượng ẩn chứa trong cơ thể. Bỗng nhiên, hắn lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi, lập tức nhắm mắt lại rồi cẩn thận kiểm tra cảm giác của mình. Vẻ vui mừng trên mặt càng đậm hơn, không ngờ nhờ trận đại chiến này mà cảm giác của hắn đã tăng trưởng rõ ràng.
Cường độ cảm giác là điểm yếu nhất, là chỗ mà hắn đau đầu nhất. Độ chính xác của cảm giác hiện đã khá cao, nhưng vẫn bị hạn chế bởi cường độ cảm giác, nên hắn không thể sử dụng tạp phiến đòi hỏi tiêu hao nhiều cảm giác.
Thực ra bản thân hắn cũng không biết mình tiến bộ thần tốc đến mức nào!
Kiềm chế niềm vui mừng, hắn bắt đầu tổng kết cái được và mất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tap-do/1760955/chuong-455.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.