Đây là lời nói trong ngày cưới của Poppy: “Sẽ không là quá muộn để thay đổi suy nghĩ của em.”
Nàng đã nghe nó từ mọi thành viên trong gia đình mình, hoặc là một số câu khác đại loại thế, kể từ những giờ phút đầu tiên của buổi sáng. Đó là, nàng đã nghe nó từ mọi người trừ Beatrix, người thật may là đã không có chung thái độ thù địch phổ biến của những người nhà Hathaway đối với Harry.
Thực ra, Poppy đã từng hỏi Beatrix tại sao cô lại không phản đối vụ đính hôn này.
“Em nghĩ nó có thể hoá ra lại là một sự kết đôi tốt đẹp,” Beatrix nói.
“Em nghĩ thế? Tại sao?”
“Một con thỏ và một con mèo có thể chung sống hoà bình với nhau. Nhưng đầu tiên, con thỏ phải tự khẳng định mình - tấn công con mèo một lần hoặc hai - và sau đó chúng mới trở thành những người bạn.”
“Cảm ơn em,” Poppy khô khan nói. “Chị sẽ phải ghi nhớ điều đó. Mặc dù chị dám nói là Harry sẽ bị ngạc nhiên khi chị hạ gục anh ấy như một trò ky chín con[26] .”
Lễ cưới và tiệc chiêu đãi sau đó sẽ có quy mô lớn và được tham dự đông đảo đến hết mức con người ta có thể làm được, cứ như thể Harry có ý định để cho cả một nửa London chứng kiến nghi lễ này vậy. Kết quả là Poppy sẽ phải dành phần lớn thời gian trong ngày cưới của mình để ở giữa một biển người xa lạ.
Nàng đã hy vọng rằng nàng và Harry có thể trở nên thân quen hơn trong ba tuần của lễ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tempt-me-at-twilight/2036251/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.