Bởi vì bây giờ em biết rằng tên của anh là Hy vọng [End Chapter]
Tối hôm đó, Tang Du ngồi một mình trên giường cả đêm, cô không biết phải làm sao, tin tức anh rời đi đến quá vội vàng, khiến cô trở tay không kịp.
Tin tức về việc Bạc Nhã được tiến cử nhanh chóng lan truyền khắp khuôn viên trường. Khi kỳ thi tuyển sinh đại học chỉ còn chưa đầy một tháng nữa, tin tức này chắc chắn là tâm điểm bàn luận sôi nổi của mọi người.
Bạc Nhã đã không đến trường kể từ ngày hôm đó. Tang Du nghe nói, anh đang chuẩn bị hồ sơ và các kỳ thi cần thiết để ra nước ngoài. Tang Du biết rằng đó là ngôi trường mà Bạc Nhã vẫn luôn hằng mơ ước. Vậy mà lựa chọn đầu tiên của anh không phải là ngôi trường đó, Tang Du từ tận đáy lòng đã mừng cho anh, nhưng... sự chua chát vẫn thường xâm chiếm trái tim cô.
Tang Du vẫn đến lớp học, chỉ có điều khi đêm xuống cô lại suy nghĩ vẩn vơ vì nghĩ rằng cô sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại anh ấy nữa.
Vậy là.... còn ba tuần nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học, cũng là ngày Bạc Nhã sẽ xuất ngoại.
Hôm đó Tang Du không đến phòng làm việc, trời nắng rất đẹp, trời xanh mây trắng trong đến kinh ngạc. Ngồi bên cạnh sân chơi, nhìn đám con trai đang đá bóng cách đó không xa. Một lần nữa trong tiềm thức cô lại tìm kiếm hình bóng đẹp trai đó trong đám đông, chỉ tiếc là... lần này không thể tìm thấy.
Cô thoáng cảm thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ten-anh-la-hy-vong/582552/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.