- Đối với đệ tử tiến tu mới tới, không quan tâm trước đó các ngươi lười nhác ra sao, nhưng ở Thánh Viện, như vậy sẽ bị đào thải, đặc biệt là so với những đệ tử khác, cơ sở của các ngươi rất kém cỏi. Nếu như vẫn không để tâm, thực sự là lãng phí tài nguyên của Thánh Viện.
Đột nhiên, Mễ Pháp mặt không hề cảm xúc nói ra một câu.
Tức thì, mọi người yên tĩnh một lúc, từng đạo từng đạo ánh mắt rơi vào trên người ba vị đệ tử tiến tu mới tới.
Trong đó có hai người rất mờ mịt và vô tội, bọn họ đang rất để tâm.
Tri thức về trận pháp rất là quý giá, nơi mà bọn họ đến không phải là không có trận pháp sư, nhưng mỗi người đều trông coi bản lĩnh của mình rất nghiêm, chỉ lo tiết lộ ra goài.
Muốn được bọn họ truyền thụ, như vậy cũng phải dốc hết vốn liếng.
Ở Thánh Viện, không ngờ lại được truyền thụ dễ dàng như vậy, sao bọn họ có thể bỏ qua được chứ.
Rất nhanh, ánh mắt của mọi người rơi vào trên người Giang Thần, nhìn dáng vẻ hững hờ của hắn, cả đám không khỏi sững sờ.
- Chúng ta tiếp tục.
Lông mày của Mễ Pháp khẽ nhíu một cái, cho rằng Giang Thần đã không có thuốc nào cứu được nữa.
Sau khi nói về đặc sắc của mấy loại trận pháp, nàng đột nhiên nở nụ cười rất hiếm thấy, nàng đứng dậy, vừa đi vừa nói:
- Nếu nói phân loại và đặc điểm trận pháp, vậy chúng ta sẽ mở rộng một chút, nói một chút về Thiên Khải chi trận.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-vo-chien-vuong/1220187/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.