Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Nam Cung Kình đã bị giọng nói dịu dàng của Lăng Kỳ Tuyết hù dọa như rơi vào trong sương mù, cộng thêm thân thể đã bắt đầu nóng lên, không nghe thấy lời nói châm chọc của Lăng Kỳ Tuyết, đắc ý nói: "Chỉ cần ngươi gả cho ta làm thái tử phi, địa vị ở Lăng gia tự nhiên sẽ nước lên thì thuyền lên."
Nghĩ đẹp lắm hay sao, cũng không soi mặt mình vào trong nước tiểu mà xem!
Lông mày của Lăng Kỳ Tuyết khẽ nhếch lên, môi đỏ mọng như anh đào mấp máy, bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nói: "Muốn nghe một chút ta nghĩ như thế nào không?"
Trải qua một đoạn thời gian điều dưỡng, vóc người của nàng không còn khô quắt như cây đậu mới vừa xuyên qua lúc trước nữa, thay vào đó là một thiếu nữ xinh đẹp trắng nõn nà.
Ánh mắt của Lăng Kỳ Tuyết như tơ, liếc mắt đưa tình với hắn, Nam Cung Kình lại ăn thức ăn giục tình, đâu nào còn khống chế được.
Móng heo vừa nhấc lên, sờ mó mu bàn tay của Lăng Kỳ Tuyết.
Mu bàn tay của nàng thật trơn nhẵn thật tinh tế, không giống bình thường như Giáo La Thành truyền ra, đại tiểu thư Lăng gia cũng không bằng nha hoàn, gương mặt vàng vọt, thân thể như là thây khô, ngay cả da cũng như vỏ cây tùng, vừa thô vừa già.
Tay nhẵn nhụi thế này còn tốt hơn thị thiếp trong cung của hắn, chỉ là, tại sao mu bàn tay của nàng lạnh như vậy?
Định thần nhìn lại, hắn sờ đâu phải mu bàn tay của Lăng Kỳ Tuyết!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-vuong-doc-phi-thien-tai-luyen-dan-su/1745920/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.