Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Không có việc gì mà ân cần thì không phải là gian trá tức là trộm cắp, Lăng Kỳ Tuyết nhàn nhạt nói: "Nếu nói là xin lỗi ta, vậy thì bắt đầu đi!"
"Lăng đại tiểu thư đừng như vậy, mọi người đều là người trẻ tuổi, nể mặt một tí đi!" Nam Cung Kình lấy lòng cười với Lăng Kỳ Tuyết một tiếng.
"Lúc ngươi trắng trợn cướp đoạt ta tại sao không có nghĩ đến phải nể mặt ta, mặt mũi chỉ là mặt của một người, sao ta không thấy ngươi có mặt." Lăng Kỳ Tuyết còn lâu mới không để mình chịu thua, có một loại người, cho dù hắn cười thế nào, cũng cười không đạt đáy mắt, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nhếch khóe miệng, thấy giả tạo làm sao.
Lăng Kỳ Tuyết không biết là ở gian phòng cách vách, tinh thần lực của Đông Phương Linh Thiên phát ra, sau khi nghe thì cười khúc khích, xem ngươi muốn đánh chủ ý lên Tuyết Nhi, đáng đời!
Nam Cung Kình không ngờ Lăng Kỳ Tuyết sẽ không nể mặtnhư vậy, 囧 nghiêm mặt, không biết nên nói gì, hồi lâu mới nhớ lại mục đích của hắn, nở nụ cười dối trá với Lăng Kỳ Tuyết lần nữa nói: "Lăng đại tiểu thư thật biết nói đùa!"
"Nhớ ở lúc Ma Vân rừng rậm ta đã nói qua bản thân không thích nói đùa, xem ra thái tử điện hạ không phải trí nhớ không tốt mà chính là đầu bị hư!" Lăng Kỳ Tuyết kéo ghế ra một chút.
Nếu không phải phòng này chỉ có hai cái ghế, thì nàng sẽ không ngồi cái ghế mà Nam Cung Kình kéo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-vuong-doc-phi-thien-tai-luyen-dan-su/1745922/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.