"Hình như tôi đã hiểu một chút! Lâm Trác Úy, danh hiệu người bán hàng giỏi
nhất của anh là dùng cách này." Lý Vân Tịch rất thông minh, chỉ cần một lúc liền
từ một suy ra ba.
Người nhà họ Lý đều ngẩn ra một lúc, sau đó cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ rồi
cùng cười ha ha.
Càng ngày càng cảm thấy...
Lâm Trác Úy này đúng là bảo bối yêu quý mà!
Cả nhà chỉ có Lý Cảnh Điềm là khó chịu nhất, cô ta là con gái út trong gia đình,
lẽ ra phải được cưng nựng nhất.
Nhập từ khóa tìm kiếm...
Lâm Trác Úy đến đây đoạt mất đi vị trí của cô ta!
Khó chịu! Thực sự khó chịu!
"Trác Úy à, sau này giúp khách hàng của bố con xem bệnh nhiều hơn! Ăn nhiều
một chút, ăn nhiều một chút."
Sau khi Trương Mẫn nhận ra giá trị của Lâm Trác Úy đã cố gắng hết sức để
tâng bốc.
Lâm Trác Úy gật đầu nhân cơ hội nói: "Có điều mẹ, bố! Phải có chứng chỉ cho
việc chữa bệnh này nếu không người ta nói con giả làm bác sĩ trung y, chuyện
con thi vào Trung tâm y học cổ truyền quốc gia, hai người xem...!"
Trương Mẫn nghe xong vỗ ngực: "Nhất định phải thi đỗ! Trong khoảng thời gian
này con không cần phải làm gì, chỉ cần chuyên tâm vào chuyện thi cử, cứ để
Vân Tịch chăm sóc con!"
"Vâng, cảm ơn mẹ, mẹ thật tốt với con!"
Lâm Trác Úy có vẻ xúc động.
Hai chị em Lý Vân Tịch và Lý Cảnh Điềm đồng thời nói: "Không biết xấu hổ!"
"Nào nào nào...!Trác Úy, ăn thêm nữa đi! Món thịt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-y-lam-cuu-em-di/1219705/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.