Chỉ khi đâm trúng tám huyệt, kích thích dòng máu, mới có thể giải được.
Sắc mặt ông ta nghiêm túc, chuẩn bị đứng dậy ra tay.
Nhưng mà lại không ngờ...!
Hàn y bước tới, giơ tay lên để ngăn cản ông ta.
Trần Biển Thước thật sự không hiểu.
Người nọ luyên thuyên một câu dài, chó phiên dịch đứng ở bên cạnh mới mở miệng:
"Ông chủ của tôi nói! Ông tuổi đã cao mà lại so tài với người trẻ thì quả thực không công bằng! Nếu Trung tâm y học cổ truyền quốc gia là nơi dạy về Trung y, vậy thì mời chọn một người trẻ tuổi đi ra so tài đi."
Trần Biển Thước tức muốn chết nên mắng một câu: "Tìm học sinh để so tài? Cậu đang lấy mạng người làm trò đùa à?"
Hàn y lại cười nhạt một lần nữa, xì xào thêm một câu.
"Ông chủ tôi nói, anh ta cũng là một học sinh! Vì anh ta ở đẳng cấp vàng nên muốn tìm một người cũng thuộc đẳng cấp vàng đến đây.
Hay là… Ở trong Trung y, người có đẳng cấp này chỉ có ở các thế hệ trước?"
Một lời nói khiến cho tất cả mọi người đỏ mặt vì xấu hổ.
Không còn cách nào!
Trung y được lưu truyền từ đời này sang đời khác, chưa kể không có ai coi trọng tinh hoa văn hoá của đất nước, khiến cho cao thấp không đồng đều, đến cận đại thì sa sút.
Những hiệu trưởng danh dự đưa mắt nhìn về phía các học sinh của lớp đào tạo thế hệ trẻ.
Những con người bình thường rất khoác lác tự cho mình đa tài đang cúi đầu và rối rít
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-y-lam-cuu-em-di/1219733/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.