Sau khi lên ngôi, ta phản đối sự phô trương, mở rộng con đường ngôn luận.
Ta khôi phục khí chất của các bậc chí sĩ, rạng rỡ đức hạnh của Tiên Đế.
Ta khuyến khích nông nghiệp, giảm nhẹ lao dịch, giảm thuế để cho dân chúng được nghỉ ngơi an dưỡng.
Ta trừng phạt kẻ tham nhũng, trị bọn tiểu nhân và chấn chỉnh phong khí triều đình.
Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.
Dù ngày đêm cẩn trọng, vẫn có người nhắc đến chuyện ta cướp ngôi năm xưa.
Họ sợ sự tàn nhẫn của ta, gọi ta là mặt người dạ thú.
Quan văn mặc triều phục thêu chim, quan võ mặc triều phục thêu thú. Mà ta còn trên cả quan văn quan võ, trên hết thảy chim thú trong thiên hạ.
Ta chính là vua của muôn loài, là loài vật cao quý nhất.
Ta đến nhà bếp gặp Ngân Đào, muốn nàng làm nữ quan của ta, khi ta định tiến lên nắm tay nàng, nàng liền kinh hoàng quỳ xuống.
Nàng nói: “Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Ta vốn định nói rằng, nàng từng nói cuộc sống rất khổ, nay ta đã đến, ta có thể cho nàng tất cả, nàng không cần chịu khổ nữa.
Ta cũng muốn hỏi nàng còn muốn đếm lông mi của ai nữa không
Nhưng ta không nói gì cả, chỉ thấy bóng mình dưới ánh đèn, dài đến đáng sợ, cô độc và đáng sợ.
Ta mệt mỏi phất tay: “Trẫm ân chuẩn cho ngươi, rời cung về quê.”
Yến Từ, kẻ bị ta chặt tay, cổ đeo xích sắt nặng nề, bị giam cầm sâu trong cung.
Độc của ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thanh-dao-sac-ben-nhat-ren-jian-fei-liao/1763761/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.