Nửa tháng trôi qua, Yến Từ bình an vô sự ra khỏi ngục, bởi vì Yến Đế thực sự rất cần hắn.
Yến Đế cần m.á.u Yến Từ, cần Yến Từ mở toang đầu mỹ nhân, cần Yến Từ lấp đầy chỗ của Yến Thanh.
Về phần Yến Thanh, hắn lạm quyền cưỡng bức lương dân khiến Yến Đế nổi giận, phế truất vị trí Thái tử của hắn.
Bị biếm thành thường dân, Yến Thanh trở nên phát điên, điên cuồng gào thét trong ngục: "Yến Từ! Yến Từ! Ngươi ra đây cho ta!"
Yến Từ thương hại, đã gặp hắn một lần, sau đêm gặp mặt đó, Yến Thanh tự sát trong ngục tối.
Nghe nói hắn cởi y phục nhà lao, buộc quanh rào giếng trời, rồi giẫm lên bó rơm xếp chồng, tự treo cổ lên rồi ch.
Yến nô chịu nhục mà ch, Yến Đế thương tiếc nàng, ban sắc chỉ khôi phục danh phận Quý phi cho nàng.
Đã hai tháng trôi qua ta không gặp Yến Từ.
Khi màn đêm buông xuống, thánh chỉ liền được ban, Yến Từ mang rượu đến tìm ta, uống hết vò này rồi đến vò khác.
Hắn nói đã làm chó gần mười năm, cuối cùng cũng được khoác triều phục, làm Thập Tam Điện Hạ giả nhân giả nghĩa.
Vẫn như suốt bốn năm qua, hắn đẩy cửa nhà bếp, ngồi trên bậc cửa, cùng ta san sẻ khoai mật cùng trăng đêm trên cao.
Ta đặt rìu lên bậc thang, trên cán rìu buộc một sợi tua đỏ, gió thổi làm lay động, tựa như m.á.u đang chảy thành dòng.
Yến Từ vươn tay, đầu ngón tay vuốt nhẹ khóe mắt ta, những vết chai cọ vào khiến da mặt ta bất giác giật giật,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thanh-dao-sac-ben-nhat-ren-jian-fei-liao/1763783/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.