Sau khi trò chơi kết thúc, giáo viên thông báo thời gian chờ thống kê kết quả cuối cùng. Mọi người tập trung trước lễ đài kéo cờ, gần đó có cầu trượt và một số trò chơi khác. Những thiết bị vui chơi này đều được sơn những màu sắc rực rỡ, thu hút ánh nhìn. Lâm Hạo và Huyên Huyên hòa vào nhóm trẻ con, vui vẻ chơi đùa, trong khi Trình Vân Thanh và Lâm Húc đứng xa hơn một chút, lắng nghe những tiếng cười ríu rít vang lên xung quanh. Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ấm dìu dịu của buổi chiều. Trình Vân Thanh giơ tay lau đi lớp mồ hôi mỏng trên chóp mũi. Một lúc sau, dường như Lâm Húc có điều muốn nói, anh vừa nghiêng mặt về phía cô, nghiêm túc mở lời: “Bác sĩ Trình Vân Thanh…” Chưa kịp nói hết câu, điện thoại trong túi anh bất ngờ reo lên. Lâm Húc rút điện thoại ra, liếc nhìn màn hình, sắc mặt chợt thay đổi. Anh nhanh chóng dùng khẩu hình nói một câu “xin lỗi” rồi cầm điện thoại rời đi, hướng về phía khu dạy học. Trình Vân Thanh dõi theo bóng lưng anh cho đến khi khuất hẳn sau khúc quanh rồi mới thu lại ánh nhìn. Cô cúi xuống, dùng mũi giày khẽ đá viên sỏi nhỏ dưới chân. Thì ra… anh thực sự nhớ rõ tên cô. Điều đó đồng nghĩa với việc, hôm ấy anh quả thực chỉ đang đọc bảng tên trước ngực cô. Cô bất giác khẽ cười. Không bao lâu sau, cô giáo gọi mọi người tập trung lại để chuẩn bị công bố kết quả và trao giải. Trình Vân Thanh vẫy tay gọi Huyên Huyên,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thanh-son-thinh-dang/2752877/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.