Triệu Trị Bình vốn có mối quan hệ dây mơ rễ má trong ngành, âm thầm đưa một người quen vào điều trị tại bệnh viện Đa Khoa Số Ba. Bệnh nhân không có tình trạng phức tạp, chỉ là một khối u lành tính, sau khi đánh giá, tỷ lệ phẫu thuật thành công rất cao nhưng vì họ muốn Lưu chủ nhiệm thực hiện ca mổ nên phải đợi đến lượt. Trình Vân Thanh là bác sĩ quản lý giường bệnh, thường xuyên qua lại, không tránh khỏi việc trao đổi về tình hình bệnh nhân. Triệu Trị Bình, vẫn như trước, khéo léo đưa đẩy và dùng chút ân tình nhỏ để thu hút lòng người, nhưng khi biết Trình Vân Thanh là vị hôn phu cũ của anh ta, những đồng nghiệp khác bỗng có chút kiêng dè. Trình Vân Thanh chỉ cảm thấy buồn cười, trước đây quan hệ của họ chưa được chính thức công nhận, Triệu Trị Bình chưa bao giờ thể hiện sự quan tâm như vậy. Rõ ràng, mất đi mới thấy tiếc nuối, cái gì không có được mới khiến người ta cảm thấy có giá trị. Chiều hôm đó, Trình Vân Thanh tiếp nhận một ca u não rất nặng, gia đình bệnh nhân vốn ở một vùng quê nên không có điều kiện chẩn đoán sớm hơn. Sau khi giải đáp hết các thắc mắc, Trình Vân Thanh rời khỏi văn phòng, lúc này đã gần bốn giờ chiều. Triệu Trị Bình đứng chặn ở hành lang phòng bệnh, chủ đích muốn nói chuyện với cô. Trình Vân Thanh ngạc nhiên: “Anh không đi làm à?” “Em biết mà, anh làm ở bệnh viện tư, anh còn là bác sỹ ngoại trú, không giống các em, ngày nào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thanh-son-thinh-dang/2752896/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.