“Anh đến ngay.” Giọng anh trầm thấp, mang theo sự nghiêm túc khiến không khí như chùng xuống. Trình Vân Thanh siết chặt điện thoại, nghe rõ tiếng bước chân gấp gáp của anh qua loa điện thoại. “Em đang ở đâu?” “Bệnh viện Nhân Dân.” “Chờ anh.” Cuộc gọi kết thúc, màn hình điện thoại tối sầm, nhưng lòng cô vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Một buổi sáng vốn dĩ yên bình, vậy mà trong chớp mắt đã xảy ra chuyện này. Cô nắm chặt tay, cố đè nén cảm giác bất an đang dâng lên trong lòng. Chưa đầy hai mươi phút sau, Lâm Húc xuất hiện trước cửa phòng bệnh. Anh khoác áo đen, hơi thở vẫn còn vương chút lạnh của gió sớm. Đưa mắt nhìn lướt qua căn phòng, ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại trên người cô. “Dì sao rồi?” Anh trầm giọng hỏi. Hai người im lặng trong chốc lát, rồi Lâm Húc lên tiếng: “Em kể lại cho anh thời gian và địa điểm xảy ra chuyện cụ thể xem.” Trình Vân Thanh nhỏ giọng hỏi: “Anh định làm gì?” Lâm Húc khẽ cười, giọng điềm nhiên: “Tìm lại đồ cho mẹ em.” Trình Vân Thanh cẩn thận cung cấp thông tin theo yêu cầu của anh nhưng suy nghĩ trong lòng vẫn hỗ loạn, ngay cả cảnh sát còn bó tay, vậy mà Lâm Húc lại tự tin có thể giải quyết nó dễ dàng. Điều đó có nghĩa là gì? Có phải anh vốn cũng thường xuyên tham gia vào những chuyện thế này? Nhưng rồi cô lại nhớ đến lần trước, khi anh không chút do dự lao lên đỡ một nhát chém cho bác sỹ Tần… Rốt cuộc, anh là người tốt hay kẻ xấu? Con
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thanh-son-thinh-dang/2752899/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.