Nhìn ra ngoài cửa sổ, màn mưa mù mịt, Trình Vân Thanh cảm giác rõ ràng không khí ẩm ướt bao trùm, khiến cô không muốn tiếp tục chịu đựng thêm nữa. Cảm xúc bùng lên trong lòng, nhưng cô cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói đã trở lại sắc bén: “Cứ như vậy đi, anh đi được rồi.” Lâm Húc nhìn cô, trong mắt đầy lo lắng nhưng không thốt lên lời. Anh xoay người bước xuống cầu thang, nhưng khi vừa bước tới bậc cuối, anh bỗng lảo đảo một bước, suýt nữa ngã nhào nhưng rất may anh nhanh chóng nắm lấy tay vịn, cố gắng đứng vững. Trái tim Trình Vân Thanh như bị ai nắm chặt lại, cô cảm nhận rõ ràng sự đau đớn trong lòng, mắt cay xè, đôi mắt mờ đi. Cô không thể không nghĩ về những vết sẹo trên người Lâm Húc, không biết liệu đằng sau những tổn thương da thịt kia là bí mật gì mà anh không thể nói? Lâm Húc vội vã bước ra ngoài, đi về phía cổng bệnh viện. Anh bước đi vội vã, mặc kệ cơn mưa đang dần nặng hạt, mặc kệ những người qua đường đang ngoái nhìn, bước chân hắn không nhanh nhưng cũng đầy quyết tâm. Trình Vân Thanh đã từng thấy anh rời đi rất nhiều lần, nhưng lần này khác hẳn. Cảm giác trong lòng cô khó tả, như một nỗi đau chưa từng có đang dần len lỏi. Cô chống tay lên lan can, đầu cúi xuống, bàn tay siết lại. Lòng cô bùng lên sự tức giận với chính mình vì đã để cảm xúc cuốn đi. Trong đầu, lý trí gào thét, cảnh báo cô đừng tiếp tục để mình rơi vào vòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thanh-son-thinh-dang/2752900/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.