Vào giờ ăn trưa, một người mang theo những hộp cơm sang trọng bước vào, đẩy cửa văn phòng khoa giải phẫu thần kinh ở lầu chín. Hộp cơm được làm bằng gỗ, bên ngoài là lớp giấy vải bông với hoa văn tinh xảo. Một góc hộp in tên của nhà hàng Lan Á. Dạo gần đây, Triệu Trị Bình không chỉ gửi bữa chính mà còn gửi cả bánh ngọt và đồ ăn khuya. Mỗi lần đều căn đúng ca trực của Trình Vân Thanh, mang danh nghĩa là là để cảm ơn các nhân viên y tế vì đã chăm sóc người nhà, nhưng ai cũng hiểu anh ta thực sự có ý gì. Tuy nhiên, vì anh ta không chỉ gửi cho một mình cô nên Trình Vân Thanh không thể từ chối, chỉ đành giả vờ không quan tâm. Mấy ngày qua, Giang Điềm và các thực tập sinh không ngừng bình luận về “vị hôn phu tương lai” của Trình Vân Thanh. Họ cho rằng, mặc dù Triệu Trị Bình có lỗi nhưng các điều kiện của anh ta vượt trội so với người bình thường, huống chi bây giờ anh ta cũng tỏ rõ vẻ chân thành, vậy nên Trình Vân Thanh nên cho anh ta thêm một cơ hội. “Bác sĩ Trình, hôm nay có món cá chình mà cô thích…” Giang Điềm chủ động mang cơm đến, nhiệt tình chia cho mọi người. Hộp cơm dành riêng cho Trình Vân Thanh cũng được đặt lên bàn làm việc của cô. Tuy nhiên, Trình Vân Thanh không nhận mà chỉ đứng dậy đi ra ngoài, lạnh lùng nói: “Mọi người ăn đi, tôi không đói.” Sau lưng, Tần Phong thì thầm: “Sao tôi thấy bác sĩ Trình dạo này tâm trạng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thanh-son-thinh-dang/2752901/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.