Người đau không phải là con của mình sao?
Nhưng lúc này thực sự có rất nhiều người làm như vậy.
“Ngày nào em cũng ngủ đến khi trời sáng mới dậy. Ngày đầu có người nói mấy tiếng, Lý Ái Quốc cãi lại vài câu, sau đó không ai lên tiếng nữa, mẹ chồng em còn bưng đồ ăn vào tận phòng cho em.”
“Lúc đi, em đã lén nhét cho bà ấy mười đồng. Lên tàu em mới nói cho Lý Ái Quốc biết, Lý Ái Quốc đã khóc đấy.”
Quả nhiên là người ta đối xử với mình thế nào, mình cũng đối xử lại như vậy, người ta thương mình, mình cũng thương người ta.
Bây giờ Lục Mạn Mạn đã có rất nhiều cảm ngộ về hôn nhân.
Sau kỳ nghỉ Tết đi làm trở lại, mọi người cơ bản đều không có hội chứng hậu nghỉ Tết. Ngược lại, nhiều người vì Tết mới mua quần áo mới nên mặc quần áo mới đi làm, trông cực kì phấn chấn.
Con đường giữa huyện Hạ Hà Khẩu và huyện cũ đã được hoàn thành trước Tết, con đường này rộng hơn trước đây nhiều, lại còn bằng phẳng.
Trên đường có xe buýt, xe đạp, cũng có máy kéo, xe ngựa, xe lừa, xe la thậm chí cả xe bò. Còn có người đẩy xe đẩy và xe kéo một bánh.
Mỗi lần Kiều Vi nhìn từ trên xe buýt xuống, cô đều thở dài rất nhiều.
Sau Tết, thời tiết bắt đầu ấm lên. Có thể cảm nhận được sự thay đổi của nhiệt độ, sự thay đổi của ánh nắng. Cảm giác lạnh cóng đến chết người đã qua đi.
Hôm nay Kiều Vi đưa Nghiêm Tương đến trường mẫu giáo, nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-cuoc-song-my-man-cua-vo-truoc-lot-duong-trong-nien-dai-van/822729/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.