Vừa rồi là tức giận chiếm lên não, không nghĩ được gì, hiện tại cũng hiểu rõ, đây không phải là lúc chiến đấu quyết liệt.
Ô Đào thấy Huân Tử không còn tức giận, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng nhân cơ hội nói chuyện khác, nhưng hiển nhiên Huân Tử vẫn là có chút rầu rĩ không vui.
Huân Tử lớn hơn Ô Đào hai tuổi, từ nhỏ đã lớn lên với bé, đối xử với Ô Đào rất là tốt, rất là chăm sóc bé, coi bé giống như là em gái của mình, kết quả hiện tại Ô Đào gặp phải lại chuyện như thế nào, Huân Tử không thể che chở Ô Đào, khẳng định trong lòng cảm thấy không thoải mái.
Ô Đào liền hỏi tiếp: “Cục di tích Văn Hóa đi về hướng nam thêm một đoạn, có một tòa nhà màu đỏ, anh Huân Tử anh có biết sao lại thế này không? Em nhìn căn phòng ở kia thật là đẹp mắt.”
Huân Tử: “Biết, đã từng nghe người khác nhắc đến, nói là căn phòng của đại học Bắc Kinh trước kia, hiện tại đại học không cần tòa nhà kia, liền trở thành văn vật, nghe nói trước kia chủ tịch Mao còn ở trong tòa nhà kia làm việc đó!”
Ô Đào: “A? Như vậy sao, em còn tưởng rằng bên kia là ký túc xá đó!”
Huân Tử: “Làm sao có thể chứ, người ta là văn vật, có thể tham quan được.”
Ô Đào rất là bất ngờ, bé cứ cho rằng người con trai áo sơ mi cổ trắng kia là ở bên trong đó, hoá ra cũng không phải, có thể cậu ấy là đi ngang qua, hoặc là chính là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tien-vao-tu-hop-vien/533481/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.