Cậu bé nhớ lại năm ngoái, có lẽ là năm kia, lúc ấy có người tới điều tra trong nhà, hỏi đến ba, mẹ cậu bé liền nói đã chết rồi, nói một cách rất là nghiêm túc đàng hoàng, lúc ấy cậu ta còn quá nhỏ, nên không hiểu chuyện, Ô Đào cũng không hiểu chuyện, nếu như hiểu thì đã nói ba của bọn họ không có chết, kết quả lại bị mẹ ở bên cạnh tát cho một cái.
Mà Ô Đào chạy ra ngoài nghe được âm thanh la hét ầm ĩ ở trong nhà, bé coi như không nghe gì cả.
Bé cõng sọt tre, ủ rũ đi ra ngoài, ngõ nhỏ vô cùng lạnh nhưng cũng rất tốt, nước lẩu của nhà ai tạt trên mặt đất đã kết thành miếng băng mỏng, bé thật cẩn thận, làm cho mỗi bước chân của mình đều thật là kiên định.
Bé nhìn ánh đèn ở đầu hẻm xuyên qua bóng tối, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, bé chính là muốn đi học, bé muốn đi ra ngoài, chẳng sợ cho dù có lạnh, bé cũng đi ra ngoài, đây là chuyện duy nhất bé có thể làm cho bản thân mình.
Khi gió thổi qua mặt 1cô, nước mắt bé liền rơi xuống, cũng không phải là thật sự muốn khóc, chỉ là quá lạnh, đôi mắt không tự chủ được nên rơi lệ mà thôi.
Chỉ là ngay khi giọt nước mắt kia rơi xuống, trong ngực bé khó tránh khỏi có một ít lại cảm giác bi tráng khó có thể miêu tả lấp đầy, cái này làm cho cả người bé như là một khinh khí cầu đang phồng lên.
Bé không biết miêu tả loại cảm giác này như thế nào, không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tien-vao-tu-hop-vien/533495/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.