Thanh Đồng cười nhạo: “Ai rảnh rỗi không có việc gì làm mới viết thư, không phải nói có thể tìm người khác đọc hộ sao, vậy cũng có thể tìm người khác viết hộ!”
Vậy mà lúc này Ô Đào đã bắt được đầu đề câu chuyện: “Vậy vạn nhất người khác cũng giống như anh vậy, mọi người đều không đi học, đều không biết chữ thì anh tìm ai?”
Thanh Đồng nghẹn lời.
Ô Đào tiếp tục nói: “Có người yêu cầu người khác xem thư viết thư, có người có thể giúp người khác xem thư viết thư, vậy tại sao anh không trở thành người có thể giúp người khác đọc và viết thư?”
Nói xong cái này, trong lòng bé cũng có chút đắc ý, Thanh Đồng lớn hơn bé ba tuổi, thường ngày cũng coi như là nhanh mồm dẻo miệng, nhất định bé không thể nói lại Thanh Đồng, nhưng bây giờ, bé đã tìm được tật xấu trong lời nói của Thanh Đồng, ngăn chặn được miệng Thanh Đồng.
Bé tiếp tục nói: “Em từng nghe Phan gia nói qua, nói rằng mấy năm trước khu nhà chúng ta còn có ban xoá nạn mù chữ, việc này chứng minh quốc gia chúng ta không muốn thất học, muốn mọi người đều biết chữ, bây giờ không lo đọc sách chỉ là nhất thời, sớm muộn gì mọi người đều phải biết chữ, đều phải xóa nạn mù chữ!”
Thanh Đồng nghĩ nghĩ, vò đầu: “Em muốn đi học, vậy thì đi thôi, nhưng mà không phải mẹ không muốn sao? Em đi đâu tìm được mười tệ?”
Ô Đào: “Em nghĩ cách, em sẽ cố gắng tìm cách, em đi nhặt lõi than đá, liều mạng nhặt, cho dù em
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tien-vao-tu-hop-vien/533497/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.