Cũng hiếm khi tư tưởng của bà Lý đồng điệu với suy nghĩ của Vinh Cẩm, hiểu ý cháu gái.
“Ha, cháu gái của bà thật thông minh, đây, cho cháu cầm đó.
” Bà Lý lấy tất cả cánh hoa mà bà giữ trong ngực ra, đặt chúng vào giỏ tre.
“A!” Vinh Cẩm chỉ vào bé gái trên bàn đá.
Đừng lề mề nữa, mau đi cứu người, dẫu sao cũng là một mạng người.
Bà Lý cầm lấy lá bạc hà vội vàng đi tới, đầu tiên xé một ít ra chà xát thật mạnh lên tay, chân, tai, đùi của đứa bé, sau đó lại vắt lấy nước cốt, pha với nước cho con bé uống vào.
Đứa trẻ nửa chết nửa sống, nếu muốn sử dụng lá bạc hà thông thường để làm điều này, có thể sẽ không hiệu quả.
Nhưng bà Lý lại tin chắc rằng cháu gái mình là thần tiên chuyển thế, chắc chắn lá bạc hà được lấy từ tay của cháu gái bảo bối không phải phàm vật, muốn cứu một đứa trẻ cũng đơn giản.
Quả nhiên, khi Tiền Xuân Kiều bưng một thùng nước giếng mới tới, con gái cô ấy đã không còn trợn mắt, miệng cũng không còn sùi bọt mép, vết bầm tím trên cũng biến mất theo.
Chỉ là thân thể con bé vẫn còn hơi đỏ, bà Lý đưa tay sờ sờ, cảm thấy con bé đang phát sốt.
“Được rồi, đứa bé đã qua cơn nguy hiểm, chờ hạ sốt nữa là được.
” Bà Lý thở phào nhẹ nhõm nói.
Tiền Xuân Kiều sững sờ sau đó là vui mừng khôn xiết, thùng gỗ cũng rơi cái cạch xuống đất, nước giếng chảy ra khắp nơi nhưng cô ấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tieu-tien-nu/1836433/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.