Sở Thấm có bột mì, có đồ ăn, có thịt nên đương nhiên ăn sủi cảo.
Nặn bột xong, lấy chày ra để cán bột thành da sủi cảo. Rồi cắt nát cây tể thái tươi mới, trộn vào nhân thịt xay to nhỏ vừa phải, điều chỉnh gia vị xong rồi gói thẳng.
Lần này cô mạnh tay gói hết hai khay, tổng cộng tám mươi sủi cảo lớn.
Bỏ sủi cảo vào trong nước nấu, nấu tới tròn vo bụ bẫm, liên tục nổi lên mặt nước loanh quanh. Mùi thơm độc đáo của nhân thịt heo cây tể thái bị da sủi cao che đậy, nhưng mùi vị mì phở độc đáo của da sủi cảo lại bay bổng ở chóp mũi của cô, cám dỗ người nuốt nước bọt ừng ực.
Sủi cảo chín rục, dùng muỗng làm từ cây trúc vớt lên để vào trong chén, Sở Thấm nêm nếm đồ chấm chua cay cho mình rồi không kìm nén được, vội vàng ngồi xuống bàn bắt đầu ăn.
Ba cái sủi cảo đầu tiên ăn vị nguyên chất.
Nhẹ nhàng cắn một ngụm, nước canh tràn ra, hương vị tươi ngon lan tràn trong miệng, cây tể thái hoá giải vị ngấy của thịt heo, thịt heo lại cho cây tể thái thêm mùi thịt, Sở Thấm thật sự muốn một hơi nhai một trăm lần sủi cảo, cẩn thận thưởng thức hương vị trong đó.
Nếm xong vị nguyên chất thì ăn vị chua cay.
Thịt con hoẵng lần trước đổi được một chai tương ớt và hai cân giấm chua, hương vị không tệ lắm, Sở Thấm nếm xong là thích, thậm chí suy tính mình có nên làm một ít vào năm sau không.
Vị sủi cảo chua cay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-xuyen-tu-mat-the-cuong-nu-lam-giau/1950286/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.