Tiếng loa phát thanh vang lên báo hiệu giờ chia tay đã đến.
Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn dòng người trên sân ga bắt đầu chuyển động.
“Đến nơi nhớ viết thư về nhé.” Giọng Hạ Tuệ Anh run run.
Cố Minh Nguyệt gật đầu lia lịa: “Ông bà nội cũng phải giữ gìn sức khỏe ạ.”
Tiếng loa liên tục thúc giục hành khách lên tàu, tiếng còi tàu vang vọng khắp sân ga.
Người nhà họ Cố đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo con tàu từ từ lăn bánh, nước mắt rưng rưng.
Mãi đến khi đoàn tàu khuất dạng, họ mới thở phào nhẹ nhõm, quay người trở về nhà.
Trên tàu.
Khoang giường nằm lúc này chỉ có hai vợ chồng, những giường còn lại đều trống không.
Thời này đa số mọi người đi tàu đều chọn ghế cứng cho tiết kiệm, vé giường nằm đắt đỏ nên ít người dám mua.
Cố Minh Nguyệt từng đi du lịch bụi bằng tàu hỏa ngày xưa nên thích nghi khá nhanh.
Lục Lẫm nhờ người mua hai vé giường nằm tầng dưới.
Cố Minh Nguyệt nằm vừa vặn nhưng với chiều cao của Lục Lẫm thì chiếc giường chưa đầy một mét chiều rộng này quả thực hơi chật chội.
Hành trình kéo dài ba ngày hai đêm, đi thẳng từ Bắc Kinh đến Hải Thị.
Cảnh vật ngoài cửa sổ vùn vụt lùi lại phía sau, cô tựa đầu vào gối, ngắm nhìn Lục Lẫm đang sắp xếp hành lý ở giường đối diện, khóe môi bất giác cong lên.
Đến trưa, mùi thơm thức ăn lan tỏa khắp toa tàu.
Nhân viên tàu đẩy xe cơm đi qua, vừa gõ vào hộp cơm vừa rao: “Cơm hộp, mì nước nóng hổi, nước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/3011654/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.