Có người cười trêu: “Minh Nguyệt, bao giờ có đồ bảo hộ mới nhớ cho các cô xem trước nhé! Sau này công nhân khu gia binh mình ra ngoài, mặc quần áo người nhà thiết kế, oai phong phải biết!”
Cố Minh Nguyệt đứng giữa vòng vây của mọi người, nghe những lời nói ấm áp này, phần thưởng trên tay dường như cũng nặng thêm, tất cả đều là sự công nhận chân thực.
La Hải Bình đứng bên cạnh, thấy Cố Minh Nguyệt được khen đến ngượng ngùng, cười bổ sung:
“Không chỉ thế đâu! Xưởng trưởng còn bảo sẽ ký hợp đồng chuyển nhượng sáng chế với chị ấy, sau này thiết kế đồ bảo hộ của xưởng, biết đâu đều phải nhờ cậy chị ấy đấy!”
Đám đông lại ồ lên tán thưởng, Cố Minh Nguyệt cười gật đầu: “Cháu chỉ muốn mọi người làm việc thoải mái hơn chút thôi cũng chẳng nghĩ nhiều thế đâu ạ.
Chủ yếu là do lãnh đạo và các đồng chí tin tưởng nên cháu mới được giải nhất, cháu còn nhiều thiếu sót lắm, sau này còn phải học hỏi nhiều ạ.”
Nghe Cố Minh Nguyệt khiêm tốn, mọi người càng khen ngợi hơn.
“Đúng là đứa trẻ ngoan, thật thà chất phác.”
Thấy người vây quanh ngày càng đông, Cố Minh Nguyệt vội nói: “Các thím ơi, muộn rồi, cháu phải về nấu cơm đây ạ, hẹn gặp lại mọi người sau nhé.”
Khó khăn lắm Cố Minh Nguyệt mới thoát khỏi đám đông, rảo bước nhanh về nhà, tay nắm chặt hộp sữa mạch nha và tấm vải dacron, nụ cười trên môi không giấu được.
Đẩy cửa vào nhà, thấy Lục Lẫm đang đeo tạp dề nhặt rau trong bếp, nghe tiếng động quay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/3011714/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.